送友人

宋代 释德洪
幽人独负三尺琴,自谓羲皇得意深。经年不肯鼓一曲,欲造千里求知音。 夕阳渡口西风起,黄叶纷纷坠秋水。送君默默上孤舟,片帆忽举风波里。 此去吴中风物好,重复江湖我曾到。桂子落时双涧秋,白猿啼处孤松老。 却入苕溪凡几里,连天震泽无穷已。红蕖苞拆流水香,紫莼丝软鲈鱼美。 何时兴尽见归舟,古今客路多飘流。孤云别鹤无踪迹,空听蝉声野渡头。
yōu rén sān chǐ qín   wèi huáng shēn jīng nián kěn   zào qiān qiú zhī yīn    
yáng kǒu 西 fēng   huáng fēn fēn zhuì qiū shuǐ sòng jūn shàng zhōu piàn   fān fēng    
zhòng fēng hǎo   chóng jiāng céng dào guì luò shí shuāng jiàn qiū bái   yuán chù sōng lǎo    
què tiáo fán   lián tiān zhèn qióng hóng bāo chāi liú shuǐ xiāng   chún ruǎn měi    
shí xìng jìn jiàn guī zhōu   jīn duō piāo liú yún bié zōng kōng   tīng chán shēng tóu