送友还乡

宋代 郑元祐
堕地作男儿,有用须及早。当年悬弧意,焉得乡曲老? 青云一蹉跎,鬓发日已皓。常恐归去迟,心焉惄如捣。 我家东吴城,翠竹森若葆。力耕输王税,妻子亦温饱。 诗成每独咏,觞至或共倒。富贵将焉如?岁晏聊自保。 萧萧风前柳,贸贸霜下草。有官固当归,无官归亦好。
duò zuò nán ér   yǒu yòng zǎo dāng nián xuán   yān xiāng lǎo  
qīng yún cuō tuó   bìn hào cháng kǒng guī chí   xīn yān dǎo
jiā dōng chéng   cuì zhú sēn ruò bǎo gēng shū wáng shuì   wēn bǎo
shī chéng měi yǒng   shāng zhì huò gòng dào guì jiāng yān   suì yàn liáo bǎo
xiāo xiāo fēng qián liǔ   mào mào shuāng xià cǎo yǒu guān dāng guī   guān guī hǎo