送友還鄉

宋代 鄭元祐
墮地作男兒,有用須及早。當年懸弧意,焉得鄉曲老? 青雲一蹉跎,鬢髮日已皓。常恐歸去遲,心焉惄如搗。 我家東吳城,翠竹森若葆。力耕輸王稅,妻子亦溫飽。 詩成每獨詠,觴至或共倒。富貴將焉如?歲晏聊自保。 蕭蕭風前柳,貿貿霜下草。有官固當歸,無官歸亦好。
duò zuò nán ér   yǒu yòng zǎo dāng nián xuán   yān xiāng lǎo  
qīng yún cuō tuó   bìn hào cháng kǒng guī chí   xīn yān dǎo
jiā dōng chéng   cuì zhú sēn ruò bǎo gēng shū wáng shuì   wēn bǎo
shī chéng měi yǒng   shāng zhì huò gòng dào guì jiāng yān   suì yàn liáo bǎo
xiāo xiāo fēng qián liǔ   mào 貿 mào 貿 shuāng xià cǎo yǒu guān dāng guī   guān guī hǎo