送杨应宁三首 其二
君年十三四,蚤以奇童称。奉诏入翰林,时人羡登瀛。
甲第岂不贵,中书地亦清。终为遗珠叹,不使四海惊。
我年虽稍长,学业竟何成。送君沧江去,江树远含情。
jūn
君
nián
年
shí
十
sān
三
sì
四
,
zǎo
蚤
yǐ
以
qí
奇
tóng
童
chēng
称
fèng
。
zhào
奉
rù
诏
hàn
入
lín
翰
shí
林
,
rén
时
xiàn
人
dēng
羡
yíng
登
瀛
。
jiǎ
甲
dì
第
qǐ
岂
bù
不
guì
贵
,
zhōng
中
shū
书
dì
地
yì
亦
qīng
清
zhōng
。
wèi
终
yí
为
zhū
遗
tàn
珠
bù
叹
,
shǐ
不
sì
使
hǎi
四
jīng
海
惊
。
wǒ
我
nián
年
suī
虽
shāo
稍
zhǎng
长
,
xué
学
yè
业
jìng
竟
hé
何
chéng
成
sòng
。
jūn
送
cāng
君
jiāng
沧
qù
江
jiāng
去
,
shù
江
yuǎn
树
hán
远
qíng
含
情
。