送杨十七秘丞知瀛州河间

宋代 刘敞
洪涛翻金堤,冀州变泥涂。哀哉百万室,所忧半为鱼。 流穴接道路,呻吟交里闾。若无慈仁长,安使疲疹苏。 子在新密时,治声溢西都。大水无麦禾,闵然若疾痡。 不忍使者求,建言解其粗。邦人喜更生,老幼欢以呼。 绳墨制奸吏,弦歌训诸儒。复新卓侯庙,慕用已不诬。 今者河朔行,岂其易然乎。彼将誉所试,况子材有馀。 但恨治者小,百里为区区。割鸡用牛刀,孔圣所叹吁。 贤者必爱民,民活心乃愉。幼学长行之,固为圣人徒。 位下非所恤,勉哉宁君躯。
hóng tāo fān jīn   zhōu biàn āi zāi bǎi wàn shì   suǒ yōu bàn wéi
liú xué jiē dào   shēn yín jiāo ruò rén zhǎng   ān shǐ 使 zhěn
zi zài xīn shí   zhì shēng 西 dōu shuǐ mài   mǐn rán ruò
rěn shǐ 使 zhě qiú   jiàn yán jiě bāng rén gēng shēng   lǎo yòu huān
shéng zhì jiān   xián xùn zhū xīn zhuó hóu miào   yòng
jīn zhě shuò xíng   rán jiāng suǒ shì   kuàng zi cái yǒu
dàn hèn zhì zhě xiǎo   bǎi wèi yòng niú dāo   kǒng shèng suǒ tàn
xián zhě ài mín   mín huó xīn nǎi yòu xué cháng xíng zhī   wèi shèng rén
wèi xià fēi suǒ   miǎn zāi níng jūn