送杨礼郎中还南京

明代 杨士奇
季夏当炎熇,时雨集行潦。宛宛晴莺鸣,空埃净于扫。 子来未几日,告归一何早。爱子闽山秀,襟宇清皓皓。 诗书出桥门,瑞玉出文缫。峨峨天官属,最绩屡书考。 子家贤伯兄,勋庸四朝老。所重同气良,相见心倾倒。 连床夜听雨,方兹豁离抱。晨起复暌违,中怀增懆懆。 我亦惇同宗,交情久逾好。聚合焉可常,仳别未足道。 敬身誉所兴,崇饮匪自保。相期南山柏,苍翠拂穹昊。
xià dāng yán   shí xíng liáo wǎn wǎn qíng yīng míng   kōng āi jìng sǎo
lái wèi   gào guī zǎo ài mǐn shān xiù   jīn qīng hào hào
shī shū chū qiáo mén   ruì chū wén sāo é é tiān guān shǔ   zuì shū kǎo
zi jiā xián xiōng   xūn yōng cháo lǎo suǒ zhòng tóng liáng   xiāng jiàn xīn qīng dǎo
lián chuáng tīng   fāng huō bào chén kuí wéi   zhōng huái 怀 zēng cǎo cǎo
dūn tóng zōng   jiāo qing jiǔ hǎo yān cháng   bié wèi dào
jìng shēn suǒ xīng   chóng yǐn fěi bǎo xiāng nán shān bǎi   cāng cuì qióng hào