送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

明代 王世贞
长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。骑马低回问所适,眼中何人一李生。 李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。 谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。高山流水偶自会,浮云落日那能忘。 从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。 文章陆沉世所贱,千年得失人不见。其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。 青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。 汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。陇云马首三千折,栈道猿声十二时。 峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。 滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。 足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。 朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。 它日延津倘相遇,三星斗间银河流。
cháng ān èr yuè bǎi huā míng   huā jiān hǎo niǎo yīng míng huí wèn suǒ shì yǎn   zhōng rén shēng    
shēng wèi bái xuě   jié gāo tuò quē liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zhī zhì   shǎng de féng rén shuō    
shuí zhī qīng ér yáng   qín dàn xián zhǎng gāo shān liú shuǐ ǒu huì   yún luò néng wàng    
cóng lùn shī gèng   kāi jīn jiàn lán zhǐ chén gōu míng hóng shān míng   yuè guāng shēn    
wén zhāng chén shì suǒ jiàn   qiān nián shī rén jiàn ruò tiān shēng zhǐ chǐ   tóu fēi yīng luàn piāo xiàn    
qīng shuāng táo   qīng chí jié chēng shǐ 使 zhě qīng chéng guān gài zǒu xiàng sòng zhòng   zhōng yán lèi yíng    
hàn tiān 西 jǐn yǒu guāng huī   zhào tuī huán guó shì zhī lǒng yún shǒu sān qiān shé zhàn   dào yuán shēng shí èr shí    
é méi shān shēn bái zhào   jǐn guān lěng dōng fēng chuī rén sòng shū cóng   yíng chuán zhú zhī    
yàn qiū chén shǐ   bái jiāng líng bǎi jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ   qīng zhàng dāng ěr ěr   rén wáng    
liáng jīn mén   fēng yān kāng kǎi tóng tuó rén héng bēi shēng bié   qiáo shuǐ dōng   西  
zhū yán zhěn bìn yǒu shí   huì zhì lán fēn yīng wèi xié duì jūn cháng cáng gōu   gāo shī hán 湿 máng chóu    
yán jīn tǎng xiāng   sān xīng dǒu jiān yín liú