送薛子长

宋代 叶适
藏冰待炎威,织裘御冬霰。 彼此互有适,用舍空屡变。 兰菊倚户出,松柏参天见。 美质不必同,伟干非世便。 薛生静而敏,器宇绝幼愿。 能文乃天姿,脱颖酬始愿。 众技逐高卑,杂学徒贯空。 趋圣由一途,任重工自劝。 古人文已立,后世皎难衒。 愧余莫负荷,期子幸无倦。
cáng bīng dài yán wēi   zhī qiú dōng xiàn  
yǒu shì   yòng shè kōng biàn  
lán chū   sōng bǎi cān tiān jiàn  
měi zhì tóng   wěi gàn fēi shì biàn 便  
xuē shēng jìng ér mǐn   jué yòu yuàn  
néng wén nǎi tiān 姿   tuō yǐng chóu shǐ yuàn  
zhòng zhú gāo bēi   xué guàn kōng  
shèng yóu   rèn zhòng gōng quàn  
rén wén   hòu shì jiǎo nán xuàn  
kuì   zi xìng juàn