松雪

宋代 韩淲
松雪照残腊,沟流起轻冰。倦身固蹒跚,睡眼犹瞢腾。 尘埃与野马,何急来相仍。东邻可以饮,一举宜数升。
sōng xuě zhào cán   gōu liú qīng bīng juàn shēn pán shān shuì   yǎn yóu méng téng    
chén āi   lái xiāng réng dōng lín yǐn   shù shēng