松雪

宋代 韓淲
松雪照殘臘,溝流起輕冰。倦身固蹣跚,睡眼猶瞢騰。 塵埃與野馬,何急來相仍。東鄰可以飲,一舉宜數升。
sōng xuě zhào cán   gōu liú qīng bīng juàn shēn pán shān shuì   yǎn yóu méng téng    
chén āi   lái xiāng réng dōng lín yǐn   shù shēng