送徐布政之广东

宋代 王称
连山隔星纪,雄藩控边陲。内分青琐彦,远牧沧海涯。 春云拥画戟,白日明绣衣。一朝立意气,万里生光辉。 都门别同袍,尊酒秋风时。丈夫贵有为,岂作儿女悲。 停杯赠马策,脱颖囊中锥。何必守章句,终年困蓬藜。
lián shān xīng   xióng fān kòng biān chuí nèi fēn qīng suǒ yàn   yuǎn cāng hǎi
chūn yún yōng huà   bái míng xiù zhāo   wàn shēng guāng huī
dōu mén bié tóng páo   zūn jiǔ qiū fēng shí zhàng guì yǒu wéi   zuò ér bēi
tíng bēi zèng   tuō yǐng náng zhōng zhuī shǒu zhāng   zhōng nián kùn péng