送休师归长沙宁觐

唐代 齐己
高堂亲老本师存,多难长悬两处魂。已说战尘消汉口, 便随征棹别荆门。晴吟野阔无耕地,晚宿湾深有钓村。 他日更思衰老否,七年相伴琢诗言。
gāo táng qīn lǎo běn shī cún   duō nàn zhǎng xuán liǎng chù hún shuō zhàn chén xiāo hàn kǒu  
biàn 便 suí zhēng zhào bié jīng mén qíng yín kuò gēng   wǎn 宿 wān shēn yǒu diào cūn
gèng shuāi lǎo fǒu   nián xiāng bàn zhuó shī yán