送谢安国归清江

宋代 王炎
轩冕喜而忧,山林静而閒。 宠辱皆妄事,请看槐梦安。 世人悟此少,低头缚微官。 足跌尚欲趋,翼倦不肯还。 谢公湖海士,着眼高尘寰。 心如玉壶冰,当暑气自寒。 怀璧不愿市,懒上青云端。 亲朋劝之仕,晚出弹其冠。 未令据槐厅,亦合登蓬山。 造物拙用大,束带来侯藩。 掉头厌多事,袖手思故园。 眉间已黄色,镜里犹朱颜。 家住玉笥西,别有壶中天。 千亩稻秫肥,三径松菊繁。 妙得诗酒趣,小作杖屦缘。 鸿飞霄汉外,蝉蜕尘埃间。 我方自窘束,仰屋坐长叹。 仰屋坐长叹。欲仕苦无津, 欲归苦无田。野鹿念丰草, 老骥困短辕。终当抱琴书, 从公掩云关。
xuān miǎn ér yōu   shān lín jìng ér xián  
chǒng jiē wàng shì   qǐng kàn huái mèng ān  
shì rén shǎo   tóu wēi guān  
diē shàng   juàn kěn hái  
xiè gōng hǎi shì   zhuó yǎn gāo chén huán  
xīn bīng   dāng shǔ hán  
huái 怀 yuàn shì   lǎn shàng qīng yún duān  
qīn péng quàn zhī shì   wǎn chū dàn guān  
wèi lìng huái tīng   dēng péng shān  
zào zhuō yòng   shù dài lái hóu fān  
diào tóu yàn duō shì   xiù shǒu yuán  
méi jiān huáng   jìng yóu zhū yán  
jiā zhù 西   bié yǒu zhōng tiān  
qiān dào shú féi   sān jìng sōng fán  
miào shī jiǔ   xiǎo zuò zhàng yuán  
hóng 鸿 fēi xiāo hàn wài   chán tuì chén āi jiān  
fāng jiǒng shù   yǎng zuò cháng tàn  
yǎng zuò cháng tàn shì jīn    
guī tián niàn 鹿 fēng cǎo    
lǎo kùn duǎn yuán zhōng dāng bào qín shū    
cóng gōng yǎn yún guān