送吴甥归秣陵

宋代 周紫芝
人生良苦不自知,三折肱乃成良医。老夫年少不知此,请为甥也今言之。 平时颇喜诗有味,晚乃竟坐寒无衣。人言诗成本无用,小技止可持自怡。 一闻斯言寝不寐,尽欲弃去无孑遗。人皆见之唾不顾,汝乃掇拾归何为。 前年行都子访我,值我偶得南州麾。汝之老母我伯姊,何为弃养行相随。 极知饥寒子良苦,况乃窀穸归无期。翁今儿孙渐满屋,子六八女肩相差。 归囊羞涩止有此,世事乃尔真成痴。渭阳老将如病骥,肉瘦到骨那能肥。 枯萁成豆不足较,甥也幸有骅骝姿。 丈夫岂合长贫贱,慎勿琐细含酸悲。天寒霜劲路如掌,矫首一望秋风嘶。
rén shēng liáng zhī   sān shé gōng nǎi chéng liáng lǎo nián shào zhī qǐng   wèi shēng jīn yán zhī    
píng shí shī yǒu wèi   wǎn nǎi jìng zuò hán rén yán shī chéng běn yòng xiǎo   zhǐ chí    
wén yán qǐn mèi   jǐn jié rén jiē jiàn zhī tuò   nǎi duō shí guī wéi    
qián nián xíng zi fǎng 访   zhí ǒu nán zhōu huī zhī lǎo   wéi yǎng xíng xiāng suí    
zhī hán zi liáng   kuàng nǎi zhūn guī wēng jīn er sūn jiàn mǎn zi   liù jiān xiāng chà    
guī náng xiū zhǐ yǒu   shì shì nǎi ěr zhēn chéng chī wèi yáng lǎo jiàng bìng ròu   shòu dào néng féi    
chéng dòu jiào   shēng xìng yǒu huá liú 姿  
zhàng cháng pín jiàn   shèn suǒ hán suān bēi tiān hán shuāng jìn zhǎng jiǎo   shǒu wàng qiū fēng