送吴山带北上

清代 陈恭尹
吴子澹荡人,其性不汲汲。及乎为文章,孤军遂深入。 精思涉混茫,妙语离沿袭。缥缈三神山,飞尘莫能及。 积雪峨眉巅,晶莹照原隰。无意当世知,声名乃遥集。 游戏翰墨间,生机勃然立。适兴一流连,当饥或忘粒。 如何此行迈,风雪趋皇邑。岂无惜别心,白驹勿维絷。 黄金古有台,青紫芥可拾。每爱太冲诗,功成独长揖。 埽石越溪南,为君理蓑笠。
dàn dàng rén   xìng wéi wén zhāng   jūn suì shēn
jīng shè hùn máng   miào yán 沿 piāo miǎo sān shén shān   fēi chén néng
xuě é méi diān   jīng yíng zhào yuán dāng shì zhī   shēng míng nǎi yáo
yóu hàn jiān   shēng rán shì xīng liú lián   dāng huò wàng
xíng mài   fēng xuě huáng bié xīn   bái wéi zhí
huáng jīn yǒu tái   qīng jiè shí měi ài tài chòng shī   gōng chéng cháng
sào shí yuè nán   wèi jūn suō