送吳山帶北上

清代 陳恭尹
吳子澹蕩人,其性不汲汲。及乎為文章,孤軍遂深入。 精思涉混茫,妙語離沿襲。縹緲三神山,飛塵莫能及。 積雪峨眉巔,晶瑩照原隰。無意當世知,聲名乃遙集。 遊戲翰墨間,生機勃然立。適興一流連,當飢或忘粒。 如何此行邁,風雪趨皇邑。豈無惜別心,白駒勿維縶。 黃金古有台,青紫芥可拾。每愛太沖詩,功成獨長揖。 埽石越溪南,為君理蓑笠。
dàn dàng rén   xìng wéi wén zhāng   jūn suì shēn
jīng shè hùn máng   miào yán 沿 piāo miǎo sān shén shān   fēi chén néng
xuě é méi diān   jīng yíng zhào yuán dāng shì zhī   shēng míng nǎi yáo
yóu hàn jiān   shēng rán shì xīng liú lián   dāng huò wàng
xíng mài   fēng xuě huáng bié xīn   bái wéi zhí
huáng jīn yǒu tái   qīng jiè shí měi ài tài chòng shī   gōng chéng cháng
sào shí yuè nán   wèi jūn suō