送伍秋农下山

清代 成鹫
出家不舍田与里,住山不别城与市。长斋不断酒与荤,参禅不离妻与子。 声闻现作居士身,青莲花发红尘里。双林傅老襄州庞,眼中之人谁得似。 伟哉伍君非等閒,须髯苍苍修且美。手抱无弦入鼎湖,志在高山与流水。 閒房借得木人居,僧来便问无生旨。我亦山中躲懒人,相逢大笑无彼此。 团圞一日当三生,回首门闾频陟屺。乘兴能来乘兴归,怅别松閒书片纸。 雨过西江水急流,指点归程无几几。朝辞高峡暮汾江,一路山光伴行李。 同舟况有罗戒轩,正好从容谈性理。还家倘遇旧同游,为我将心报知己。 别来饭食不如前,菜根打落当门齿。
chū jiā shě tián   zhù shān bié chéng shì cháng zhāi duàn jiǔ hūn cān   chán zi    
shēng wén xiàn zuò shì shēn   qīng lián huā hóng chén shuāng lín lǎo xiāng zhōu páng yǎn   zhōng zhī rén shuí de    
wěi zāi jūn fēi děng xián   rán cāng cāng xiū qiě měi shǒu bào xián dǐng zhì   zài gāo shān liú shuǐ    
xián fáng jiè rén   sēng lái biàn 便 wèn shēng zhǐ shān zhōng duǒ lǎn rén xiāng   féng xiào    
tuán luán dāng sān shēng   huí shǒu mén pín zhì chéng xìng néng lái chéng xìng guī chàng   bié sōng xián shū piàn zhǐ    
guò 西 jiāng shuǐ liú   zhǐ diǎn guī chéng cháo gāo xiá fén jiāng   shān guāng bàn xíng    
tóng zhōu kuàng yǒu luó jiè xuān   zhèng hǎo cóng róng tán xìng huán jiā tǎng jiù tóng yóu wèi   jiāng xīn bào zhī    
bié lái fàn shí qián   cài gēn luò dāng mén chǐ 齿