送伍秋農下山

清代 成鷲
出家不舍田與里,住山不別城與市。長齋不斷酒與葷,參禪不離妻與子。 聲聞現作居士身,青蓮花發紅塵里。雙林傅老襄州龐,眼中之人誰得似。 偉哉伍君非等閒,須髯蒼蒼修且美。手抱無弦入鼎湖,志在高山與流水。 閒房借得木人居,僧來便問無生旨。我亦山中躲懶人,相逢大笑無彼此。 團圞一日當三生,回首門閭頻陟屺。乘興能來乘興歸,悵別松閒書片紙。 雨過西江水急流,指點歸程無几几。朝辭高峽暮汾江,一路山光伴行李。 同舟況有羅戒軒,正好從容談性理。還家倘遇舊同游,為我將心報知己。 別來飯食不如前,菜根打落當門齒。
chū jiā shě tián   zhù shān bié chéng shì cháng zhāi duàn jiǔ hūn cān   chán zi    
shēng wén xiàn zuò shì shēn   qīng lián huā hóng chén shuāng lín lǎo xiāng zhōu páng yǎn   zhōng zhī rén shuí de    
wěi zāi jūn fēi děng xián   rán cāng cāng xiū qiě měi shǒu bào xián dǐng zhì   zài gāo shān liú shuǐ    
xián fáng jiè rén   sēng lái biàn 便 wèn shēng zhǐ shān zhōng duǒ lǎn rén xiāng   féng xiào    
tuán luán dāng sān shēng   huí shǒu mén pín zhì chéng xìng néng lái chéng xìng guī chàng   bié sōng xián shū piàn zhǐ    
guò 西 jiāng shuǐ liú   zhǐ diǎn guī chéng cháo gāo xiá fén jiāng   shān guāng bàn xíng    
tóng zhōu kuàng yǒu luó jiè xuān   zhèng hǎo cóng róng tán xìng huán jiā tǎng jiù tóng yóu wèi   jiāng xīn bào zhī    
bié lái fàn shí qián   cài gēn luò dāng mén chǐ