送惟寅

元代 倪瓒
春江烟霭绿,远树明清旭。归雁影斜斜,鸣声断复续。 陈君挂帆去,似与雁相逐。水际白云度,山中甘雨足。 安得从耦耕,柴门艺松菊。去去且入城,怀抱向谁倾。 姚公有古道,虚夷多远情。俾尔遂高隐,狂歌乐幽贞。
chūn jiāng yān ǎi 绿   yuǎn shù míng qīng guī yàn yǐng xié xié míng   shēng duàn    
chén jūn guà fān   shì yàn xiāng zhú shuǐ bái yún shān   zhōng gān    
ān cóng ǒu gēng   chái mén sōng qiě chéng huái   bào 怀 xiàng shuí qīng    
yáo gōng yǒu dào   duō yuǎn qíng ěr suì gāo yǐn kuáng   yōu zhēn