送惟寅

元代 倪瓚
春江煙靄綠,遠樹明清旭。歸雁影斜斜,鳴聲斷復續。 陳君掛帆去,似與雁相逐。水際白雲度,山中甘雨足。 安得從耦耕,柴門藝松菊。去去且入城,懷抱向誰傾。 姚公有古道,虛夷多遠情。俾爾遂高隱,狂歌樂幽貞。
chūn jiāng yān ǎi   yuǎn shù míng qīng guī yàn yǐng xié xié míng   shēng duàn    
chén jūn guà fān   shì yàn xiāng zhú shuǐ bái yún shān   zhōng gān    
ān cóng ǒu gēng   chái mén sōng qiě chéng huái   bào xiàng shuí qīng    
yáo gōng yǒu dào   duō yuǎn qíng ěr suì gāo yǐn kuáng   yōu zhēn