送韦郎司直归成都

唐代 杜甫
窜身来蜀地,同病得韦郎。天下干戈满,江边岁月长。 别筵花欲暮,春日鬓俱苍。为问南溪竹,抽梢合过墙。
cuàn shēn lái shǔ   tóng bìng wéi láng tiān xià gān mǎn   jiāng biān suì yuè zhǎng
bié yán huā   chūn bìn cāng wèi wèn nán zhú   chōu shāo guò qiáng