送汪鱼亭还里

清代 蒋士铨
来何栖栖去草草,送君再出长安道。柳条不似昔年青,秋气真随故人老。 君将入仕游未倦,我欲著书心已槁。不忘沟壑守穷乏,耻向妻孥说温饱。 年来自许黏壁枯,相对犹怜择枝绕。君身木彊气不屈,神鬼揶揄百端扰。 高才易竭须善继,美誉难胜贵终保。千金屡散身枉劳,万卷重开归及早。 孺人稚子入乡梦,泪洒镫檠客怀渺。陶潜醉语醒者恕,杜甫登床贵人恼。 家无儋石岂得住,主客初心亦难晓。敝裘羸马天苍茫,投辖倾囊事缥缈。 漫抛心力绣平原,谁出黄金铸贾岛。卅年故旧几人存,千里关山何处好。 布帆安稳浩歌还,回首交游迹如扫。
lái cǎo cǎo   sòng jūn zài chū cháng ān dào liǔ tiáo shì nián qīng   qiū zhēn suí rén lǎo
jūn jiāng shì yóu wèi juàn   zhù shū xīn gǎo wàng gōu shǒu qióng   chǐ xiàng shuō wēn bǎo
nián lái nián   xiāng duì yóu lián zhī rào jūn shēn jiàng   shén guǐ bǎi duān rǎo
gāo cái jié shàn   měi nán shèng guì zhōng bǎo qiān jīn sàn shēn wǎng láo   wàn juàn chóng kāi guī zǎo
rén zhì xiāng mèng   lèi dèng qíng huái 怀 miǎo táo qián zuì xǐng zhě shù   dēng chuáng guì rén nǎo
jiā dàn shí de zhù   zhǔ chū xīn nán xiǎo qiú léi tiān cāng máng   tóu xiá qīng náng shì piāo miǎo
màn pāo xīn xiù píng yuán   shuí chū huáng jīn zhù jiǎ dǎo nián jiù rén cún   qiān guān shān chǔ hǎo
fān ān wěn hào hái   huí shǒu jiāo yóu sǎo