送王原之诗 其三

明代 杨士奇
青松起中林,棘蔓缠其枝。棘蔓一朝萎,陨堕沦污泥。 松枝禀贞性,干云色不移。志士履清洁,而遭谗慝訾。 天道讵可欺,谗者旋自隳。临别举离觞,犹嗟贝锦诗。
qīng sōng zhōng lín   màn chán zhī màn zhāo wēi   yǔn duò lún
sōng zhī bǐng zhēn xìng   gān yún zhì shì qīng jié   ér zāo chán
tiān dào   chán zhě xuán huī lín bié shāng   yóu jiē bèi jǐn shī