送王存敬秋官知兴化得但字

明代 李东阳
王君东南豪,才气绝躯干。一经重贤科,百里见雄断。 西曹美风裁,而复爱文翰。还操老吏笔,却判诗家案。 入朝更出守,恩诏何涣汗。莆阳亦名邦,金紫蔚相烂。 清风散尘歊,好雨知岁旱。勋名竟当成,轫发此何但。 吾翁蒙泉老,遗迹犹可按。谤言昔徒兴,白黑久乃判。 古来经济士,不受群疑绊。送子独含情,临风几长叹。
wáng jūn dōng nán háo   cái jué gàn jīng zhòng xián bǎi   jiàn xióng duàn    
西 cáo měi fēng cái   ér ài wén hàn hái cāo lǎo què   pàn shī jiā àn    
cháo gèng chū shǒu   ēn zhào huàn hàn yáng míng bāng jīn   wèi xiāng làn    
qīng fēng sàn chén xiāo   hǎo zhī suì hàn xūn míng jìng dàng chéng rèn   dàn    
wēng méng quán lǎo   yóu àn bàng yán xīng bái   hēi jiǔ nǎi pàn    
lái jīng shì   shòu qún bàn sòng zi hán qíng lín   fēng cháng tàn