松庭对雪

明代 沈周
三白触眼喜欲颠,天王继统新改年。岂天厌恶下土浊,以此雪之同皎然。 光照明堂纳祥瑞,一平天下知其权。疾而蒙藏能过厚,卑而令高如进贤。 先时上帑宝珠玉,今恣四野开琼田。何须聚敛自委积,过而不拾贪夫悛。 老夫忍冻亦惯事,草庐安抱牛衣眠。庭前孤松有喜色,要与老夫相作缘。
sān bái chù yǎn diān   tiān wáng tǒng xīn gǎi nián tiān yàn xià zhuó   xuě zhī tóng jiǎo rán    
guāng zhào míng táng xiáng ruì   píng tiān xià zhī quán ér méng cáng néng guò hòu bēi   ér lìng gāo jìn xián    
xiān shí shàng tǎng bǎo zhū   jīn kāi qióng tián liǎn wěi guò   ér shí tān quān    
lǎo rěn dòng guàn shì   cǎo ān bào niú mián tíng qián sōng yǒu yào   lǎo xiāng zuò yuán