送苏太祝归石城

宋代 黄庭坚
苏侯恃才颇跌宕,常欲立谈取将相。 风期家世非一朝,於我今为丈人行。 偶然把酒叶公城,胸怀披尽能谑浪。 画烛如椽吐白虹,花枝围坐红相向。 夜如何其不忍起,风吹日照离筵上。 醉中一笑挥万金,眼前快意诚为当。 仆夫结束底死催,马翻玉勒嘶归鞅。 南驱面有千里尘,道远回首几惆怅。 汉阳津上游女多,何日石城荡两桨。 莫倚卢家有莫愁,便成翻手辜前赏。
hóu shì cái diē dàng   cháng tán jiàng xiàng
fēng jiā shì fēi zhāo   jīn wèi zhàng rén xíng
ǒu rán jiǔ gōng chéng   xiōng huái 怀 jǐn néng xuè làng
huà zhú chuán bái hóng   huā zhī wéi zuò hóng xiāng xiàng
rěn   fēng chuī zhào yán shǎng
zuì zhōng xiào huī wàn jīn   yǎn qián kuài chéng wéi dāng
jié shù cuī   fān guī yāng
nán miàn yǒu qiān chén   dào yuǎn huí shǒu chóu chàng
hàn yáng jīn shàng yóu duō   shí chéng dàng liǎng jiǎng
jiā yǒu chóu   biàn 便 chéng fān shǒu qián shǎng