送孙伟夫

宋代 叶适
我友睎颜人,造道最勇决。 智校一驿敏,书赢万签阅。 吐词春岳丽,景行寒泉洁。 良工制瑚簋,本为郊庙设。 便留刊字正,稍上裨衮阙。 远寻丰城剑,虚负历山月。 发嫌梅柳催,到恨桃杏歇。 亲年过八袠,舆致经九折。 纸迷版簿内,税役半缘绝。 云此新进士,铨限凛难越。 厅荒茅压项,馔恶芹缩舌。 哿矣无情游,自伤垂老别。
yǒu yán rén   zào dào zuì yǒng jué  
zhì xiào 驿 mǐn   shū yíng wàn qiān yuè  
chūn yuè   jǐng xíng hán quán jié  
liáng gōng zhì guǐ   běn wèi jiāo miào shè  
biàn 便 liú kān zhèng   shāo shàng gǔn quē  
yuǎn xún fēng chéng jiàn   shān yuè  
xián méi liǔ cuī   dào hèn táo xìng xiē  
qīn nián guò zhì   zhì jīng jiǔ zhé  
zhǐ bǎn 簿 nèi   shuì bàn yuán jué  
yún xīn jìn shì   quán xiàn lǐn nán yuè  
tīng huāng máo xiàng   zhuàn è qín suō shé  
qíng yóu   shāng chuí lǎo bié