送孙叔静

宋代 李之仪
浮云无定着,乍合还分离。廓开万里天,好是无云时。 我怀苦萧屑,多感不自拾。奈何情所亲,容易成南飞。 秦人虽受宝,睨柱谁瑕疵。空能九宾赏,终负连城归。 此道固有命,如君应未迟。且从淮上游,霜浓蟹螯肥。 载取一樽酒,里门相扶携。笑语欲难背,古人良可期。 开编若对面,谑浪尤相宜。皎皎澄汉月,森森琼树枝。 燕地重郭隗,吴儿轻陆机。晓来犹薄露,会见高风披。
yún dìng zhe   zhà hái fēn kuò kāi wàn tiān hǎo   shì yún shí    
huái 怀 xiāo xiè   duō gǎn shí nài qíng suǒ qīn róng   chéng nán fēi    
qín rén suī shòu bǎo   zhù shuí xiá kōng néng jiǔ bīn shǎng zhōng   lián chéng guī    
dào yǒu mìng   jūn yīng wèi chí qiě cóng huái shàng yóu shuāng   nóng xiè áo féi    
zài zūn jiǔ   mén xiāng xié xiào nán bèi   rén liáng    
kāi biān ruò duì miàn   xuè làng yóu xiāng jiǎo jiǎo chéng hàn yuè sēn   sēn qióng shù zhī    
yàn zhòng guō kuí   ér qīng xiǎo lái yóu báo huì   jiàn gāo fēng