送孫叔靜

宋代 李之儀
浮雲無定著,乍合還分離。廓開萬里天,好是無雲時。 我懷苦蕭屑,多感不自拾。奈何情所親,容易成南飛。 秦人雖受寶,睨柱誰瑕疵。空能九賓賞,終負連城歸。 此道固有命,如君應未遲。且從淮上游,霜濃蟹螯肥。 載取一樽酒,里門相扶攜。笑語欲難背,古人良可期。 開編若對面,謔浪尤相宜。皎皎澄漢月,森森瓊樹枝。 燕地重郭隗,吳兒輕陸機。曉來猶薄露,會見高風披。
yún dìng zhe   zhà hái fēn kuò kāi wàn tiān hǎo   shì yún shí    
huái xiāo xiè   duō gǎn shí nài qíng suǒ qīn róng   chéng nán fēi    
qín rén suī shòu bǎo   zhù shuí xiá kōng néng jiǔ bīn shǎng zhōng   lián chéng guī    
dào yǒu mìng   jūn yīng wèi chí qiě cóng huái shàng yóu shuāng   nóng xiè áo féi    
zài zūn jiǔ   mén xiāng xié xiào nán bèi   rén liáng    
kāi biān ruò duì miàn   xuè làng yóu xiāng jiǎo jiǎo chéng hàn yuè sēn   sēn qióng shù zhī    
yàn zhòng guō kuí   ér qīng xiǎo lái yóu báo huì   jiàn gāo fēng