送松陵老农

宋代 韩驹
呼舟越洪涛,笑识江南山。此行为子来,正拟一笑欢。 相逢不忍别,丘壑同跻攀。如何舍我去,使我心悁悁。 子实名家后,翰墨素所便。老农虽自谓,念子安知田。 世故亦已足,扰扰徒自怜。天寒岁且尽,趣驾扁舟还。
zhōu yuè hóng tāo   xiào shí jiāng nán shān xíng wéi lái zhèng   xiào huān    
xiāng féng rěn bié   qiū tóng pān shě shǐ   使 xīn yuān yuān    
shí míng jiā hòu   hàn suǒ biàn 便 lǎo nóng suī wèi niàn   ān zhī tián    
shì   rǎo rǎo lián tiān hán suì qiě jǐn   jià piān zhōu hái