颂十六首 其八

宋代 释慧晖
高高而独坐,便是见渗漏。寥寥而气净,正是情渗漏。 明明而神露,悉是语渗漏。毕竟同混处,从古绝渗漏。
gāo gāo ér zuò   biàn 便 shì jiàn shèn lòu liáo liáo ér jìng zhèng   shì qíng shèn lòu    
míng míng ér shén   shì shèn lòu jìng tóng hùn chǔ cóng   jué shèn lòu