送侍讲学士邓善之辞官还钱塘 其二

元代 卢亘
春秋严笔削,凛若执玄钺。君独抱遗经,结发饱剞劂。 明剖是非心,微探义理窟。下视群儿愚,争端王正月。 朅来奋直笔,浩然心思竭。王功与帝德,昭昭日月揭。 胡为厌词林,南欲观溟渤。荣华若浮烟,汗简青不灭。
chūn qiū yán xuē   lǐn ruò zhí xuán yuè jūn bào jīng jié   bǎo jué    
míng pōu shì fēi xīn   wēi tàn xià shì qún ér zhēng   duān wáng zhēng yuè    
qiè lái fèn zhí   hào rán xīn jié wáng gōng zhāo   zhāo yuè jiē    
wéi yàn lín   nán guān míng róng huá ruò yān hàn   jiǎn qīng miè