送侍讲学士邓善之辞官还钱塘 其九

元代 卢亘
昔我适吴会,日夕承欢颜。高堂乐起舞,綵服何斑斓。 东海汹波涛,西湖翠烟鬟。北归馀十年,谬迹通朝班。 家祸一朝集,音容何可攀。悲号苍穹迥,往事思日艰。 命穷时亦迫,志弱体自孱。安得腾化术,从君超人寰。 执手不忍诀,临风涕空潸。
shì huì   chéng huān yán gāo táng   cǎi bān lán
dōng hǎi xiōng tāo   西 cuì yān huán běi guī shí nián   miù tōng cháo bān
jiā huò zhāo   yīn róng pān bēi hào cāng qióng jiǒng   wǎng shì jiān
mìng qióng shí   zhì ruò càn ān téng huà shù   cóng jūn chāo rén huán
zhí shǒu rěn jué   lín fēng kōng shān