嵩山十二首·天门

宋代 欧阳修
石径方盘纡,双峰忽中断。 呀豁青冥间,畜泄烟云乱。 杉萝试举手,自可阶天汉。
shí jìng fāng pán   shuāng fēng zhōng duàn  
huō qīng míng jiān   chù xiè yān yún luàn  
shān luó shì shǒu   jiē tiān hàn