嵩山十二首·天門

宋代 歐陽修
石徑方盤紆,雙峰忽中斷。 呀豁青冥間,畜泄煙雲亂。 杉蘿試舉手,自可階天漢。
shí jìng fāng pán   shuāng fēng zhōng duàn  
huō qīng míng jiān   chù xiè yān yún luàn  
shān luó shì shǒu   jiē tiān hàn