送山芥与徐稚山

宋代 朱翌
北风撼坤轴,飞雪封高崖。 万草坐冻死,不复存根荄。 蔚然苍山底,有此紫玉钗。 本无尘土侵,宁畏霜霰埋。 偶为樵牧知,遂与薇蕨偕。 坚瘦故耐久,苦森终怒俳。 未免一时出,肯事众口谐。 可以寄乐天,时供八半斋。 可以送庾郎,三九代食鲑。 朱门厌燖焰,嘉蔬日谁差。 飞觞失行次,可口相推排。 尔来走缸甖,遂费登山鞋。 文昌列宿光,骑省后人佳。 居官乃退步,养气能实骸。 一箸须子同,苦硬求吾侪。
běi fēng hàn kūn zhóu   fēi xuě fēng gāo  
wàn cǎo zuò dòng   cún gēn gāi  
wèi rán cāng shān   yǒu chāi  
běn chén qīn   níng wèi shuāng xiàn mái  
ǒu wèi qiáo zhī   suì wēi jué xié  
jiān shòu nài jiǔ   sēn zhōng pái  
wèi miǎn shí chū   kěn shì zhòng kǒu xié  
tiān   shí gōng bàn zhāi  
sòng láng   sān jiǔ dài shí guī  
zhū mén yàn xún yàn   jiā shū shuí chà  
fēi shāng shī xíng   kǒu xiāng tuī pái  
ěr lái zǒu gāng yīng   suì fèi dēng shān xié  
wén chāng liè 宿 guāng   shěng hòu rén jiā  
guān nǎi tuì 退   yǎng néng shí hái  
zhù zi tóng   yìng qiú chái