送人游塞

唐代 王建
初晴天堕丝,晚色上春枝。城下路分处,边头人去时。 停车数行日,劝酒问回期。亦是茫茫客,还从此别离。
chū qíng tiān duò   wǎn shàng chūn zhī chéng xià fēn chǔ   biān tóu rén shí
tíng chē shù xíng   quàn jiǔ wèn huí shì máng máng   hái cóng bié

注释

  • 春枝:春日草木的枝条。边头:边疆
  • 边地。
  • 茫茫:渺茫
  • 模糊不清。

注释

春枝:春日草木的枝条。
边头:边疆;边地。
茫茫:渺茫;模糊不清。