送人还文江二首 其一

明代 李昌祺
客中寥落畏秋来,况是逢秋送客回。家在乡园惟梦到,身兼贫病复年催。 衣沾残雨冲寒去,鸟背孤帆带暝开。良会几时仍话别,临岐分手重徘徊。
zhōng liáo luò wèi qiū lái   kuàng shì féng qiū sòng huí jiā zài xiāng yuán wéi mèng dào shēn   jiān pín bìng nián cuī    
zhān cán chōng hán   niǎo bèi fān dài míng kāi liáng huì shí réng huà bié lín   fēn shǒu zhòng pái huái