送人还岭海

明代 王恭
别君沧海上,况是暮秋天。乱叶惊离席,孤云逐去船。 荔枝瘴雨外,椰叶夕阳边。回首风尘隔,相思共渺然。
bié jūn cāng hǎi shàng   kuàng shì qiū tiān luàn jīng   yún zhú chuán
zhī zhàng wài   yáng biān huí shǒu fēng chén   xiāng gòng miǎo rán