送人归故园

唐代 储嗣宗
远节惨言别,况予心久违。从来忆家泪,今日送君归。 野路正风雪,还乡犹布衣。里中耕稼者,应笑读书非。
yuǎn jié cǎn yán bié   kuàng xīn jiǔ wéi cóng lái jiā lèi   jīn sòng jūn guī
zhèng fēng xuě   huán xiāng yóu zhōng gēng jià zhě   yīng xiào shū fēi