送秋江上人

元代 胡天游
上人胸次无纤尘,秋江之清堪比伦。禅心十载光无际,相逢一笑皆回春。 风尘澒洞犹未已,飞锡飘然访桑梓。闾阎故旧如晨星,一时相见应相惊。 头颅虽异风度在,见人尚记儿时名。玄关窈窕尊灵隔,古柏号寒听呜咽。 倾觞布奠了尘缘,一片浮云留不得。空山无人龙象悲,松枝东向师还归。 昌江冰消春水绿,此时呼酒临江湄,为师一洗白足泥。
shàng rén xiōng xiān chén   qiū jiāng zhī qīng kān lún chán xīn shí zài guāng xiāng   féng xiào jiē huí chūn    
fēng chén hòng dòng yóu wèi   fēi piāo rán fǎng 访 sāng yán jiù chén xīng   shí xiāng jiàn yīng xiāng jīng    
tóu suī fēng zài   jiàn rén shàng ér shí míng xuán guān yǎo tiǎo zūn líng   bǎi hào hán tīng    
qīng shāng diàn le chén yuán   piàn yún liú kōng shān rén lóng xiàng bēi sōng   zhī dōng xiàng shī hái guī    
chāng jiāng bīng xiāo chūn shuǐ 绿   shí jiǔ lín jiāng méi   wèi shī bái