送筇杖与刘湛然道士

宋代 王禹偁
有客遗竹杖,九节共一枝。 鹤脰老更长,龙骨乾且奇。 我问何所来,来从西南夷。 因思汉武帝,求此民力疲。 明明圣天子,德教加四维。 蛮貊尽臣妾,县道皆羁縻。 僰僮与笮马,入贡何累累。 此竹日已贱,轻视如蒿藜。 我年三十七,血气未全衰。 况在紫微垣,动为簪笏羁。 倚壁如长物,岁月无所施。 寸心空爱惜,惜此来天涯。 忽承明主诏,来谒太一祠。 再见刘先生,气貌清且羸。 持此以为赠,所谓得其宜。 少助橘童力,好引花鹿随。 步月莫离手,看山聊搘颐。 微物懒致书,故作筇竹诗。
yǒu zhú zhàng   jiǔ jié gòng zhī
dòu lǎo gēng zhǎng   lóng qián qiě
wèn suǒ lái   lái cóng 西 nán
yīn hàn   qiú mín
míng míng shèng tiān   jiào jiā wéi
mán jǐn chén qiè   xiàn dào jiē
tóng   gòng lěi lěi
zhú jiàn   qīng shì hāo
nián sān shí   xuè wèi quán shuāi
kuàng zài wēi yuán   dòng wèi zān
cháng   suì yuè suǒ shī
cùn xīn kōng ài   lái tiān
chéng míng zhǔ zhào   lái tài
zài jiàn liú xiān sheng   mào qīng qiě léi
chí wéi zèng   suǒ wèi
shǎo zhù tóng   hǎo yǐn huā 鹿 suí
yuè shǒu   kàn shān liáo zhī
wēi lǎn zhì shū   zuò qióng zhú shī