送琴僧知白

宋代 欧阳修
吾闻夷中琴已久,常恐老死无其传。 夷中未识不得见,岂谓今逢知白弹。 遗音髣佛尚可爱,何况之子传其全。 孤禽晓警秋野露,空涧夜落春岩泉。 二年迁谪寓三峡,江流无底山侵天。 登临探赏久不厌,每欲图画存於前。 岂知山高水深意,久以写此朱丝弦。 酒酣耳热神气王,听之为子心肃然。 嵩阳山高雪三尺,有客拥鼻吟苦寒。 负琴北走乞其赠,持我此句为之先。
wén zhōng qín jiǔ   cháng kǒng lǎo chuán  
zhōng wèi shí jiàn   wèi jīn féng zhī bái dàn  
yīn fǎng shàng ài   kuàng zhī chuán quán  
qín xiǎo jǐng qiū   kōng jiàn luò chūn yán quán  
èr nián qiān zhé sān xiá   jiāng liú shān qīn tiān  
dēng lín tàn shǎng jiǔ yàn   měi huà cún qián  
zhī shān gāo shuǐ shēn   jiǔ xiě zhū xián  
jiǔ hān ěr shén wáng   tīng zhī wèi zi xīn rán  
sōng yáng shān gāo xuě sān chǐ   yǒu yōng yín hán  
qín běi zǒu zèng   chí wèi zhī xiān