送琴僧归里

清代 成鹫
高僧白发垂两耳,手抱朱弦古焦尾。自言能作水仙操,知音止有连成子。 去年为客穗城西,大声压倒城与市。灯笼露柱暗点头,盲龟跛鳖生欢喜。 我住山中少到城,焉知世界大如此。闻名却恨识翁迟,相见匆匆空复尔。 下榻张琴未及弹,明发扁舟戒行李。孤灯话到定钟鸣,中庭片月照衣被。 匣中枯木解龙吟,笑我痴聋难举似。临岐珍重老师翁,大笑抱琴归故里。 当年我亦审音人,老来失却无名指。无弦挂壁寂无声,觌面相逢良有以。 夜深开匣共商量,一曲南薰清且驶。归来高踞万山头,别后相思在流水。
gāo sēng bái chuí liǎng ěr   shǒu bào zhū xián jiāo wěi yán néng zuò shuǐ xiān cāo zhī   yīn zhǐ yǒu lián chéng zi    
nián wèi suì chéng 西   shēng dǎo chéng shì dēng lóng zhù àn diǎn tóu máng   guī biē shēng huān    
zhù shān zhōng shǎo dào chéng   yān zhī shì jiè wén míng què hèn shí wēng chí xiāng   jiàn cōng cōng kōng ěr    
xià zhāng qín wèi dàn   míng piān zhōu jiè xíng dēng huà dào dìng zhōng míng zhōng   tíng piàn yuè zhào    
xiá zhōng jiě lóng yín   xiào chī lóng nán lín zhēn zhòng lǎo shī wēng   xiào bào qín guī    
dāng nián shěn yīn rén   lǎo lái shī què míng zhǐ xián guà shēng   miàn xiāng féng liáng yǒu    
shēn kāi xiá gòng shāng liáng   nán xūn qīng qiě shǐ guī lái gāo wàn shān tóu bié   hòu xiāng zài liú shuǐ