送庆长兼简仲宣

宋代 释德洪
君诗秀气终不没,长吉精神义山骨。诸公贵人亦识面,想见宗之双鬓绿。 嗟予弃置卧空山,索寞何人著眼看。高轩一日肯过我,誇声万口锋刃攒。 当时见君喜不彻,喜中便知有此别。秋风云帆十幅开,石城浩荡天水接。 淮南不独江山胜,国士英才从古盛。期与高人冯仲宣,小字同联寄我篇。
jūn shī xiù qi zhōng méi   zhǎng jīng shén shān zhū gōng guì rén shí miàn xiǎng   jiàn zōng zhī shuāng bìn   绿  
jiē zhì kōng shān   suǒ rén zhù yǎn kàn gāo xuān kěn guò kuā   shēng wàn kǒu fēng rèn zǎn    
dāng shí jiàn jūn chè   zhōng biàn 便 zhī yǒu bié qiū fēng yún fān shí kāi shí   chéng hào dàng tiān shuǐ jiē    
huái nán jiāng shān shèng   guó shì yīng cái cóng shèng gāo rén féng zhòng xuān xiǎo   tóng lián piān