送朴山人归日本

唐代 无可
海霁晚帆开,应无乡信催。水从荒外积,人指日边回。 望国乘风久,浮天绝岛来。傥因华夏使,书札转悠哉。
hǎi wǎn fān kāi   yīng xiāng xìn cuī shuǐ cóng huāng wài   rén zhǐ biān huí
wàng guó chéng fēng jiǔ   tiān jué dǎo lái tǎng yīn huá xià shǐ 使   shū zhá zhuàn yōu zāi