送潘郎中迪允谢病归山阴

元代 刘崧
兵曹潘郎美如玉,纱帽锦袍银带束。去年春秋才廿六,起家早食郎官禄。 才资简静推酝藉,精爽开明夸敏速。潘为驾部我职方,联事兵曹颇雍陆。 喜君妙颜方向盛,觉我秋鬓已先秃。人生聪慧岂外取,灵秀端在两耳目。 云胡奇疾忽攻剽,有耳如涂翻不足。阗阗莫悟桴应鼓,辘辘都忘车转毂。 传言错误叹朋友,问字惊呼骇童仆。时来内讧疏啖食,十日僵眠战寒燠。 文移相府怪沈滞,奏入天墀许归复。我惭迟钝百无补,两耳虽闻竟何属。 岂如君以沈聩故,退就休閒非谴逐。谈经作赋未足病,解绶投簪竟何促。 都门官柳青欲染,江驿小桃红正蹙。此行先喜拜家庆,次第升堂会姻族。 古来辞荣出昏眊,此日归休见清淑。客怀戚戚感睽合,世态茫茫嗟倚伏。 床阴牛斗安足省,夜半鸡鸣竟奚卜。不如万事俱不闻,且与痛饮樽中醁。
bīng cáo pān láng měi   shā mào jǐn páo yín dài shù nián chūn qiū cái niàn 廿 liù   jiā zǎo shí láng guān
cái jiǎn jìng tuī yùn jiè   jīng shuǎng kāi míng kuā mǐn pān wèi jià zhí fāng   lián shì bīng cáo yōng
jūn miào yán fāng xiàng shèng   jué qiū bìn xiān rén shēng cōng huì wài   líng xiù duān zài liǎng ěr
yún gōng piāo   yǒu ěr fān tián tián yìng   dōu wàng chē zhuǎn
chuán yán cuò tàn péng you   wèn jīng hài tóng shí lái nèi hòng shū dàn shí   shí jiāng mián zhàn hán
wén xiāng guài shěn zhì   zòu tiān chí guī cán chí dùn bǎi   liǎng ěr suī wén jìng shǔ
jūn shěn kuì   tuì 退 jiù xiū xián fēi qiǎn zhú tán jīng zuò wèi bìng   jiě shòu tóu zān jìng
dōu mén guān liǔ qīng rǎn   jiāng 驿 xiǎo táo hóng zhèng xíng xiān bài jiā qìng   shēng táng huì yīn
lái róng chū hūn mào   guī xiū jiàn qīng shū huái 怀 gǎn kuí   shì tài máng máng jiē
chuáng yīn niú dòu ān shěng   bàn míng jìng bo wàn shì wén   qiě tòng yǐn zūn zhōng