送潘郎中迪允謝病歸山陰

元代 劉崧
兵曹潘郎美如玉,紗帽錦袍銀帶束。去年春秋才廿六,起家早食郎官祿。 才資簡靜推醞藉,精爽開明夸敏速。潘為駕部我職方,聯事兵曹頗雍陸。 喜君妙顏方向盛,覺我秋鬢已先禿。人生聰慧豈外取,靈秀端在兩耳目。 雲胡奇疾忽攻剽,有耳如塗翻不足。闐闐莫悟桴應鼓,轆轆都忘車轉轂。 傳言錯誤嘆朋友,問字驚呼駭童僕。時來內訌疏啖食,十日僵眠戰寒燠。 文移相府怪沈滯,奏入天墀許歸復。我慚遲鈍百無補,兩耳雖聞竟何屬。 豈如君以沈聵故,退就休閒非譴逐。談經作賦未足病,解綬投簪竟何促。 都門官柳青欲染,江驛小桃紅正蹙。此行先喜拜家慶,次第升堂會姻族。 古來辭榮出昏眊,此日歸休見清淑。客懷戚戚感睽合,世態茫茫嗟倚伏。 床陰牛斗安足省,夜半雞鳴竟奚卜。不如萬事俱不聞,且與痛飲樽中醁。
bīng cáo pān láng měi   shā mào jǐn páo yín dài shù nián chūn qiū cái niàn 廿 liù   jiā zǎo shí láng guān 祿
cái jiǎn jìng tuī yùn jiè   jīng shuǎng kāi míng kuā mǐn pān wèi jià zhí fāng   lián shì bīng cáo yōng
jūn miào yán fāng xiàng shèng   jué qiū bìn xiān 禿 rén shēng cōng huì wài   líng xiù duān zài liǎng ěr
yún gōng piāo   yǒu ěr fān tián tián yìng   dōu wàng chē zhuǎn
chuán yán cuò tàn péng you   wèn jīng hài tóng shí lái nèi hòng shū dàn shí   shí jiāng mián zhàn hán
wén xiāng guài shěn zhì   zòu tiān chí guī cán chí dùn bǎi   liǎng ěr suī wén jìng shǔ
jūn shěn kuì   tuì 退 jiù xiū xián fēi qiǎn zhú tán jīng zuò wèi bìng   jiě shòu tóu zān jìng
dōu mén guān liǔ qīng rǎn   jiāng xiǎo táo hóng zhèng xíng xiān bài jiā qìng   shēng táng huì yīn
lái róng chū hūn mào   guī xiū jiàn qīng shū huái gǎn kuí   shì tài máng máng jiē
chuáng yīn niú dòu ān shěng   bàn míng jìng bo wàn shì wén   qiě tòng yǐn zūn zhōng