送欧阳员外归觐滁州舍人

宋代 曾巩
病卧不出门,非关避尘土。 深秋影虽清,孤怀共谁语。 辱子问吾庐,辉如就宾庑。 足音固可喜,况久捉松尘。 子生何其祥,家庭坐轲愈。 顾我齿诸生,渐磨苦顽鲁。 有如仰天潢,势岂识津渚。 又若马牛然,安能望熊虎。 空摇在门心,常若风中羽。 羡子筋骨轻,归飞得其所。 从今梦无南,随子渡江橹。
bìng chū mén   fēi guān chén  
shēn qiū yǐng suī qīng   huái 怀 gòng shuí  
wèn   huī jiù bīn  
yīn   kuàng jiǔ zhuō sōng chén  
zi shēng xiáng   jiā tíng zuò  
chǐ 齿 zhū shēng   jiàn wán  
yǒu yǎng tiān huáng   shì shí jīn zhǔ  
yòu ruò niú rán   ān néng wàng xióng  
kōng yáo zài mén xīn   cháng ruò fēng zhōng  
xiàn zi jīn qīng   guī fēi de suǒ  
cóng jīn mèng nán   suí zi jiāng