送欧阳辩

宋代 苏辙
我年十九识君翁,须发白尽颧颊红。 奇姿云卷出翠阜,高论河决生清风。 我时少年岂知道,因缘父兄愿承教。 文章疏略未足云,举止猖狂空自笑。 公家多士如牛毛,扬眉抵掌气相高。 下客逡巡愧知己,流枿低昂随所遭。 却来京洛三十载,重到公家二君在。 伯亡仲逝无由追,泪落数行心破碎。 京城东西正十里,雨落泥深旱尘起。 衣冠缠绕类春蚕,一岁相従知有几。 去年叔为尚书郎,家传旧业行有望。 今年季作澶渊吏,米盐骚屑何当起。 前辈今无一二存,后来幸有风流似。 黄河西行于没屋,桑柘如云麦禾熟。 年丰事少似宜君,饱读遗书心亦足。
nián shí jiǔ shí jūn wēng   bái jǐn quán jiá hóng  
姿 yún juǎn chū cuì   gāo lùn jué shēng qīng fēng  
shí shào nián zhī dào   yīn yuán xiōng yuàn chéng jiào  
wén zhāng shū lüè wèi yún   zhǐ chāng kuáng kōng xiào  
gōng jiā duō shì niú máo   yáng méi zhǐ zhǎng xiāng gāo  
xià qūn xún kuì zhī   liú niè áng suí suǒ zāo  
què lái jīng luò sān shí zài   zhòng dào gōng jiā èr jūn zài  
wáng zhòng shì yóu zhuī   lèi luò shù xíng xīn suì  
jīng chéng dōng 西 zhèng shí   luò shēn hàn chén  
guān chán rào lèi chūn cán   suì xiāng cóng zhī yǒu  
nián shū wèi shàng shū láng   jiā chuán jiù xíng yǒu wàng  
jīn nián zuò chán yuān   yán sāo xiè dāng  
qián bèi jīn èr cún   hòu lái xìng yǒu fēng liú shì  
huáng 西 xíng méi   sāng zhè yún mài shú  
nián fēng shì shǎo shì jūn   bǎo shū xīn